Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ. Họ ngắm nhau hồi lâu. Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm.
Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn. Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn. Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó?
Không phải ai cũng ít ngộ nhận… Khuôn mặt chả biểu hiện thái độ gì. Chụp xong lên chiếu đánh chén ngắm ngó người ngợm phố phường.
Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu. Mỗi người thường chỉ va chạm với một mảnh vỡ trong chiếc gương bạn. Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học.
(Còn với đàn ông thì không thích rồi). Không biết thanh minh thế nào. Nhìn bạn lặng lẽ, ít ai biết bạn có một tuổi thơ hiếu động và đầy kỷ niệm.
Tôi thấy xã hội này khổ và cần làm cho nó bớt khổ càng sớm càng tốt. Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai. Chẳng biết còn mấy dịp thế này.
Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi. Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi. Tôi vừa tắm xong, đội một chiếc mũ lưỡi trai, xuống ngồi bàn uống nước.
Họ không hiểu biết nhiều về phương pháp giải tỏa. Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị. Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc.
Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác. Bạn không thấy lạ lắm vì bạn đoán chắc chúng được đỡ bởi tán của những cây khác. Bởi chúng còn huỷ hoại khiếp hơn cả âm thanh.
Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết. Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự.